GIỮA BẦU TRỜI MƯA, 100000+ TRỜI MƯA & ẢNH THIÊN NHIÊN MIỄN PHÍ

      28

Vì công việc khá bận bịu nên tôi ngủ rất ít. Có khi 1 ngày tôi chỉ ngủ được hai đến ba tiếng đồng hồ. Thông thường khi nằm xuống sẵn sàng đi ngủ, tôi phát hiện ra bầu trời ngoài cửa sổ trong xanh kỳ lạ. Vậy là cơn buồn ngủ không kéo đến, tôi ngồi dậy sống lưng tựa vào thành chóng ngắm nhan sắc màu bùng cháy của bầu trời ngoài kia. Hệt như một tấm lăng kính được tẩy rửa hết đông đảo giọt nước mưa trở phải sáng sủa tủ lánh, có theo vẻ đẹp tinh khôi và ẩm ướt.

Bạn đang xem: Giữa bầu trời mưa, 100000+ trời mưa & Ảnh thiên nhiên miễn phí

Đó là khoảng thời gian an lặng của tôi. Sáng sủa sớm gồm gió giá buốt lùa vào qua khe cửa đương nhiên mùi hương thanh khiết của những hạt sương mai trong veo đậu bên trên từng nhánh cây. Mẫu xe ngoài phố mọi khi một nhiều, nhạc điệu của bài tập thể dục đựng lên, tiếng bước chân rồi tiếng fan tíu tít trò chuyện. Một ngày bắt đầu lại bắt đầu. Khoảng thời hạn bình yên ổn ấy mang theo đông đảo nấc thang đau buồn và u ám, toàn bộ trôi qua chỉ trong tích tắc.

***

*

Tôi vào phòng bếp pha một cốc cà phê, mùi vị sóng sánh, oi bức quyện thuộc những bản nhạc không lời của Francis Goya. Tôi uống cafe thay cho bữa sáng rồi đi giặt quần áo, phơi trên giá bán phơi đồ ko kể ban công bên dưới ánh phương diện trời. Vài ba giọt nước li ti nhiễu xuống, chế tạo ra thành đông đảo chấm tròn bên trên ban công. Các chấm tròn ấy lập tức khô ráo bởi ánh nắng chói chang của buổi sớm mai.

Việc nhà hoàn thành xuôi, tôi đến doanh nghiệp bằng xe cộ buýt. Suốt dọc đường, ngồi trong xe ngắm nhìn những tán lá xanh mướt lay động trong gió, trong tia nắng chan hoà.

Một ngày lập cập trôi qua, chớp mắt một chiếc đêm đang buông xuống. Buổi tối, tôi hay mất ngủ, ra đời ảo giác, cứ nghĩ tín đồ đó vẫn còn đó đây, chưa hề đi đâu xa và thuộc tôi chuyện trò thoải mái. Căn nhà nóng hầm hập, tôi nhảy điều hoà rồi quấn bản thân trong tấm chăn khổng lồ sụ, cảm giác cơ thể kiểu như một nhỏ mực được đặt trong tủ rét mướt vậy.

Tôi bên cạnh đó mang nhì tính biện pháp trong người. Ban ngày nói mỉm cười hồn nhiên, chỉ khi tối xuống lại trở về con bạn sắc lạnh. Luôn luôn làm những việc cô đơn. Ví dụ như viết nhật ký, nghe nhạc với âm thanh rất nhỏ, cố gắng giữ bình tâm nhưng vẫn thấy lòng khơi dậy và rơi nước mắt một phương pháp lặng lẽ. Lúc lục lại các tấm hình ảnh cũ, tôi vẫn thường xuyên khóc như thế. Lúc đối diện với tín đồ lạ từng yêu, tôi đang cười vô cùng ngọt ngào, khôn xiết tươi tắn. Mà lại chẳng hiểu vì chưng sao.

Một giờ chiều oi nồng, tôi cùng anh em đến siêu thị băng đĩa tp mua rộng mười đĩa nhạc của Boney M. Thời tiết tương đối nóng. Trán tôi đổ mồ hôi. Ngay lúc này âm nhạc là phương thuốc trị dứt mọi đau buồn và ảo giác. Tôi nghe nhạc các lúc phần lớn nơi, nghe tương đối nhiều đĩa CD không giống nhau. Chỉ việc đâu đó vang lên giai điệu bất kỳ của ca sĩ hay đội nhạc nào, tôi hầu như tìm mua. Có khi tôi nghe những bạn dạng ballad của Sam Smith, có những lúc lại là Biffy Clyro. Thiệt kỳ diệu, rock cuồng nhiệt, khỏe mạnh mẽ, rock bao bọc lấy con fan tôi, hồ hết lúc bởi vậy tôi lại cảm thấy dễ chịu và thoải mái và an toàn.

Tối thuộc ngày, nửa tối tôi đột thức giấc bật máy tính lên mạng. Tôi đăng nhập tài khoản vào Instagram. Đám bạn trên trái đất ảo của tôi vẫn tồn tại thức. Peter, một các bạn nam sống làm việc nước Pháp bóng gió vừa đăng album anh chụp cùng mẫu sông Seine thơ mộng. Anh đứng trên cầu tạo dáng khoe nụ cười rạng ngời. Có tương đối nhiều người like và comment. Anh vốn là hoà đồng, toá mở nên rất giản đơn kết bạn. Tôi nói với anh rằng tôi không ngủ được, không rõ nguyên nhân. Peter nói giờ đồng hồ này ở bên anh đã là buổi chiều ánh nắng hanh hao. Anh ngồi online gần khung cửa ngõ sổ. Từ cửa sổ phòng anh trông ra là ánh tịch dương rớt trên cái sông xanh vào in bóng các hàng cây nhiều năm thẳng tắp. Vài cái thuyền chầm chậm rãi trôi. Fan người tản bộ dọc bờ sông. Không hối hận hả. Không bon chen. Cuộc sống đời thường điềm nhiên, phẳng lặng. Tôi ko thể hình dung ra nổi anh trong giờ phút tuyệt dịu ấy.

Peter là đơn vị văn, anh viết không hề ít truyện ngắn đăng báo. Anh trải qua 1 mối tình ko mấy trọn vẹn. Bao gồm lần tôi gửi cho anh một tấm hình ảnh tôi kháng cằm ngồi bên ô cửa, mắt nhìn lơ đễnh. Anh nói anh say đắm bức hình ảnh đó, nhất là đôi mắt mang ưu sầu kia. Tôi hỏi anh có thể đoán được người khác mang trung ương sự qua ánh mắt hay sao. Anh nói, mặc dù em bao gồm che che thế như thế nào thì đôi mắt không biết nói dối. Tôi kể mang đến anh nghe tôi đã có lần hạnh phúc ra sao. Nhưng niềm sung sướng ấy thốt nhiên biến mất. Tương tự như pháo hoa. Suy đến cùng thanh xuân của một người nằm trong thời khắc huy hoàng khi pháo hoa được phun lên sáng sủa ngời lấp lánh sau đó gấp rút lụi tàn, chỉ còn lại tro lớp bụi rơi vụn vỡ.

Tôi vào nhóm chat. Một người không còn xa lạ trong nhóm vừa thấy tôi ngay tắp lự ngắt mạng. Chắc rằng do hắn ghét tôi, hễ mỗi lần tôi vào phòng chat là hắn lại out. Tôi thiếu hiểu biết vì sao hắn ghét tôi, ghét ko lý do. Tình cảm cũng vậy, yêu thương thì cứ yêu thương vậy thôi. Tình cờ, bạn chạm mặt một người điển trai bên trên phố, bạn bị rung động anh ta ngay lập tức từ lần chạm chán đầu tiên. Chúng ta nhìn theo ông ta, giữa phố đông nhộp nhịp, đầy sương bụi. Khi anh ta lướt qua bạn, chỉ biện pháp vài milimet, các bạn thấy tim bản thân đập thình thịch vào lồng ngực. Vẫn ko đủ dũng mãnh để bắt chuyện. Rồi anh ta đi mất hút. Không bao giờ gặp lại nữa.

Nỗi ghen ghét đó có tác dụng tôi nhớ lại hồi tôi mười nhì tuổi bị sâu răng rất cần được nhổ tức thì lập tức. Tôi bị tiêm dung dịch mê với nha sĩ cần sử dụng đồ nghề nhổ mẫu răng sâu thoát ra khỏi khuôn hàm tôi. Lúc thuốc mê hết tác dụng, cảm hứng đau ê buốt ngấm dần vào cơ thể, từng chút từng chút một khiến cho tôi thấy khó chịu. Tình yêu cũng tương tự chiếc răng sâu, sẽ hư hỏng, sẽ vỡ vụn thì tránh việc giữ lại làm gì.

Vết thương trong tôi qua tháng ngày trở đề xuất mơ hồ, ko định hình. Tôi chỉ nhớ được một vài phân cảnh trong cuộc tình chóng vánh của mình. Một vài giây lát vô vị. Hôm kia tôi nghỉ ngơi trên sảnh thượng của một toà chung cư ngắm các vạt mây trên bầu trời trôi yên ả. Toà đơn vị cao chót vót. Xe cộ phía dưới như những chấm nhỏ tuổi di động. Ở trên phía trên gió thổi rất mạnh đến mức làm làn tóc tôi cất cánh phần phật như đã hoà lẫn cùng phần lớn đám mây trên kia. Tuy nhiên tôi còn chưa kịp hưởng trọn khoảng trời riêng tự do thì hối hả bị đuổi. đảm bảo của toà bên nói tôi hãy đến công viên. Khu vui chơi công viên vào cơ hội chiều tàn tín đồ đông vô kể, trẻ em nô đùa mà tôi thì lại không thích không khí ồn ào đành mang đến một tiệm bar sát đó.

Trong quán bar buổi tối om om, toàn bộ những vị khách hàng vây quanh một ảo thuật gia. Anh ta bảo ai hoàn toàn có thể bước lên thuộc anh màn biểu diễn màn ảo thuật tặng ngay mọi người. Không người nào cả. Anh ta chỉ vào tôi rồi đặt tay bản thân lên tay tôi hỏi tôi bao gồm thấy hoặc cảm thấy gì không. Tôi lắc đầu, tôi không thấy cũng ko nghe hay cảm nhận được gì.

Phía bên sân khấu của quầy bar có tương đối nhiều người dancing nhót. Giờ đồng hồ nhạc xập xình. Ánh đèn nhấp nháy. Mùi hương nước hoa nồng nực toả ra chung quanh. Những cô nàng mặc váy ôm gần kề người. Hầu như chàng trai nhuộm tóc kim cương hoe, trong đôi mắt đầy dục vọng. Người lũ ông thuật ảo ban nãy đùng một cái cầm tay tôi, kéo tôi đi chiếu qua biển người. Bàn tay anh ta vững chắc, to to bao trọn lấy tay tôi dù tôi có phản kháng cũng ko thể.

Chúng tôi đi xuống ước thang. Bậc thang đầy ắp người lên kẻ xuống, số đông đều là giới trẻ người nước ngoài. Shop chúng tôi chạy ra một ngõ vắng làm việc phía sau quán. Trung tâm sắm sửa phát ra thứ tia nắng chói loà. Có cô bé đứng chờ xe buýt sống bến. Có cậu bé đánh giày ngồi bi hùng thiu ngắm dòng tín đồ qua lại. Bao gồm kẻ cơ nhỡ ngồi bên rìa đường, ngửa tay xin tiền từ những người đi bên trên phố.

Xem thêm: Mức Lương Của Kỹ Sư Tin Học Những Gì? Ra Trường Làm Gì? Kỹ Sư Máy Tính

Tôi chưa đến quán bar kia thêm một lần làm sao nữa. Sự khoái lạc tới từ những con fan xa lạ khiến tôi mang cảm giác rợn người. Thấy được vỏ lon bia bên trên đường, tôi dùng hết sức giẫm lên, nó phân phát ra một thứ âm nhạc tươi sáng. Đây là bài toán mà tôi thích làm. đột nhiên chốc mọi khao khát mê đắm, ngôn ngữ khác biệt cả giờ đồng hồ thổn thức của lòng tôi bị âm nhạc vỡ nát kia khiến cho biến tan.

Đây quả nhiên là một thành phố sầm uất. Càng náo nhiệt lại càng giá buốt lẽo. Sự lạnh lẽo đó trùm lên mọi nẻo đường. Tôi cho rằng tôi đã yêu thành phố này mất rồi. Nó khiến tôi bơ vơ nhưng nó cũng góp tôi khỏe khoắn hơn.

Tôi yêu thích cái cảm hứng trở về phòng vào mức một tiếng sáng. Bước thật chậm lên cầu thang buổi tối tăm. Cửa ngõ vừa mở, tôi bật đèn, nhìn quanh tòa nhà trống trải rồi tắt phụt. Đi vào chống mình, tôi mở cây đèn tròn nhỏ trên bàn lên, chỉ đủ sáng một góc phòng. Vượt đỗi lặng lặng, tôi nghe thấy giờ đồng hồ gõ nhịp khe khẽ tự chiếc đồng hồ thời trang cũ, giờ đồng hồ lá xào xạc ngoại trừ sân, tiếng gió thổi vi vu bên hiên. Đêm nhiều năm dằng dặc. Nếu tất cả ai đó tại đây cùng tôi nói chuyện thâu đêm thì thật tốt biết mấy. Mà lại tôi nghĩ về tôi sẽ không còn đem ngẫu nhiên ai vào phòng này thêm 1 lần như thế nào nữa. Vị trí đây chỉ nằm trong về riêng tôi. Tôi rất có thể ngủ, hoàn toàn có thể viết nhật ký, có thể nghe những bản rock đương đại mà không sợ ai quấy rầy.

Có lúc tôi về nhà vô cùng sớm. Có khi sinh hoạt lại doanh nghiệp tăng ca phải về khôn xiết muộn. Tôi còn nhớ đêm ấy tôi bước đi ra khỏi cổng công ty là rộng mười giờ khuya. Gọi điện thoại cảm ứng cho một bạn bạn, giờ đồng hồ này anh vẫn còn khiến cho việc ngơi nghỉ cơ quan. Tôi mang lại một cửa ngõ hàng bé dại mua hai cái hamburger phô mai xanh và Latte. Nhân viên cấp dưới đang có tác dụng hamburger đề xuất tôi buộc phải ngồi đợi. Trê tuyến phố vào thời điểm này rất nhiều người qua lại. Đúng là 1 thành phố nhộn nhịp. Qua tấm cửa ngõ kính tôi nhìn thấy đôi người yêu trẻ tay trong tay bước qua, hạnh phúc ngời ngời trong mắt họ. Các cái taxi phóng bon bon trên đường. Một vài chiếc mô tô đi bão. Tiếng la hét át luôn cả tiếng tiếng còi gầm rú. Bên trên trời những vì chưng tinh tú white muốt nỗ lực toả thứ ánh nắng thuần khiết xuống nhân gian. Trong giây phút đó khung hình tôi đùng một cái bị đông cứng. Thời gian như ngưng đọng. Tôi phân vân mình đang ở đâu. Tôi mong mỏi tôi phải ở một ở đâu đó, trong thành phố, khu vực tôi từng niềm hạnh phúc chứ không phải là ở tiệm phân phối hamburger.

Cảm giác tuyệt vọng kéo theo cả nỗi đơn độc dâng tràn. Tôi nghĩ về mình là 1 trong những lữ khách hàng đi ngang qua tuyến đường này, nhận ra tại tp này. Sau cuối thì tôi cũng đã anh dũng chấp nhận sự thật. Một người qua đường.

Vì yêu buộc phải mới chọn cách ra đi. Một người đồng bọn trên mạng đã nói với tôi như vậy. Ngẫm lại tôi thấy người các bạn này nói cực kỳ đúng. Gồm có tình yêu gian khổ và những nước mắt như thế, không đựng đựng bất cứ niềm hạnh phúc hay sự ấm cúng nào. Ra đi với một trái tim đầy ắp tình cảm cùng với sự chân thành còn giỏi hơn ngơi nghỉ lại ăn mòn từng nỗi bi thương chẳng gồm cách như thế nào vơi.

Tôi mê say đứng dưới gốc cây khi bầu trời vừa xong một cơn mưa. Bởi vì nếu tôi lay động gần như tán lá, phần nhiều hạt nước mưa sẽ phun ra ướt tóc, ướt vai tôi. Chốc lát đó tôi chợt nghĩ cho tình yêu, ghi nhớ lại khuôn mặt tươi cười cợt của anh, nhẹ nhàng hôn lên bờ môi rồi nói tạm biệt và rời đi.

Bạn thân gởi một đoạn tin nhắn từ 1 người lũ ông đến tôi xem. Cô nói cô với anh ta đã quen nhau. Anh ta làm việc một tp rất gần chỗ mà shop chúng tôi sinh sống. Thời gian rảnh rỗi, anh ta thường xuyên ghé cửa hàng bar ngay sát nhà, đi lối cửa hẹp, ở đó tất cả một dòng bàn bida kích cỡ lớn. Có rất nhiều người quốc tế ghé thăm. Những người này hẳn tới từ một vùng khu đất xa xôi rồi lạc chân cho tới đây, thường tuyệt phán xét thành phố quá rầm rĩ và xô bồ...

Không hiểu vì sao dạo vừa mới đây tôi cứ hay đột nhiên thức giấc nửa đêm, chắc rằng do tôi uống không ít cà phê. Bên ngoài trời mưa. Âm thanh khôn xiết lớn, giờ đồng hồ mưa gõ lộp độp trên mái nhà, tan xuống khoảnh sảnh trước hiên rồi tràn có mặt đất.

Tôi đắp chăn bí mật người, ngồi đối lập màn hình máy vi tính sáng trưng, hiểu lại đoạn lời nhắn mà các bạn gửi, không thể tin vào mắt mình nó được viết nên là một quý ông trai. Vì anh ta học tập tin học nên tôi dựa vào anh lập cho mình một trang web. Tôi trang trí đồ họa của web cực kỳ bắt mắt, cài những bức hình lên đó và viết cả số đông dòng entry ngắn. Anh vào xem nhằm lại các lời comment dưới mỗi bài viết rằng anh thích đều bức hình ảnh và hồ hết dòng chú giải của tôi. Đó là hồi ức.

Mắt tôi se cay, vì chưng đoạn lời nhắn đó, vị những câu chữ, do một chuyện tình vẫn là thừa khứ. Nhiều năm trước đây tôi uống rượu với hút dung dịch lá nhưng lại giờ thì không. Mấy máy đó càng khiến con bạn tôi thêm tiều tuỵ với khổ sở. Tôi chỉ không ngừng... Chạy mà thôi. Còn nhớ cực kỳ rõ, buổi chiều chia ly, anh vừa quay lưng tôi cũng vừa tảo gót. Tôi chạy, chạy mãi, cũng chính vì khi chạy nước trong cơ thể sẽ bốc hết. Nước không còn, thì nước mắt sẽ không rơi nữa.

Nhớ lại phút giây kia tôi nghĩ nếu mình rời khỏi tp này mang lại một miền quê hoặc một thung lũng thì tôi vẫn rất có thể sống giỏi mà không phải đến ai. Một trái tim đầy ắp nỗi đơn độc thì sợ gì cô đơn. Có khi cô đơn chính là lãng quên. Tôi biết lãng quên không bắt buộc là trở thành mất, chỉ là không muốn nhớ về.

Bạn gồm hai vé coi phim, tín đồ yêu của công ty bận bài toán nên bạn rủ tôi đi cùng. Shop chúng tôi bước lên bậc thềm trước cổng rạp. Trời tối gió thổi se lạnh. Trên nền trời đen kịt bao gồm hai mẫu phi cơ cất cánh nhẹ nhàng, vướng lại vệt sương dài màu trắng phía sau đuôi tựa như chiếc cầu bé dại bắc qua thiên hà rồi dần tan đổi thay vào mây. Từng fan lướt qua. Phần đông căn nhà biệt thự đứng sừng sững thân lòng thành phố. Rất nhiều khuôn khía cạnh tươi cười. Những cái siết tay nóng áp. Những ánh nhìn lãnh đạm. Hồ hết bờ vai cô độc. Đủ các cảm xúc.

Tôi ngước đầu quan sát theo chiếc phi cơ đã bay rất xa. Vệt sương sáng ban nãy chỉ còn lại một tờ rất mỏng dính tan ra thành từng mảnh rồi mất hút giữa biển lớn sao sáng ngời. Tôi nhớ lại có một lần tôi đứng nghỉ ngơi sân bay. Tại sân chính, tất cả một con trai trai nước ngoài quốc dáng thon cao và nhỏ đang viết nào đó lên bưu thiếp. Tôi thấy được những loại chữ giờ đồng hồ Anh tứ tung trên tấm thiệp. Anh ta khoác chiếc áo khóa ngoài gió màu nâu, đôi mắt màu nâu cùng mái tóc cũng color nâu. Tôi ngần ngừ anh ta đang đưa tiễn ai kia hay chào đón họ về. Hoặc cũng có thể anh là bạn đi và để lại phần đông nỗi hy vọng nhớ cho những người ở lại. Sân bay rộn lên những thông báo bằng đủ vật dụng tiếng. Tôi khoác cha lô, bước thoát khỏi đại sảnh. Tp sáng sủa, bầu trời quang đãng chào đón tôi con quay về. Tôi suy nghĩ mình vẫn ở lại vị trí này. Không giã biệt ai thêm nữa.

Bạn nói khung trời sau cơn mưa y như gương mặt người đang hạnh phúc nhưng tôi thì lại cảm thấy nó hệt như một tấm lăng kính bít đậy hết đau thương, gột sạch mát mọi ưu tư trên rứa gian.

tăng like fanpage