BÁC NÀO ĐỌC TAM QUỐC NGOẠI TRUYỆN (P1), TAM QUỐC NGOẠI TRUYỆN

      82

Sáng hôm sau, khi Lưu Bị tỉnh dậy vẫn cảm giác lao động trí óc choáng ngợp. Mặt ttránh vẫn lên thừa mái hiên, nắng ập lệ khắp gian chống, cố tình trêu tức kẻ còn ngái ngủ trên chóng. Trong dịp còn mộng mị, hắn nháng thấy láng người cao lớn ngơi nghỉ lân cận.

Bạn đang xem: Bác nào Đọc tam quốc ngoại truyện (p1), tam quốc ngoại truyện

-Vân Trường…-hắn stress ngồi dậy-Đệ đến sao không Gọi ta dậy?

-Đại ca vẫn cảm giác bình thường chứ? Continue reading →


Quân Tào Tháo tiến nkhô nóng mang đến Tân Dã,khí cố hừng hực nhỏng hổ. Lưu Bị nghe tin cấp cho báo, ko e dè giao toàn quyền chỉ huy binh sỹ mang lại Khổng Minc.

-Để xem y có tác dụng được trò gì? Nếu thua cuộc sẽ hỏi tội sau!

Trương Phi cười khẩy rồi bước thoát ra khỏi trướng, chỉ từ Quan Vũ nán lại.

-Đa tạ Quân sư đã giúp đỡ Đại ca ta! Mong rằng các là ý giỏi của bạn.

Khổng Minch sẽ mải xem lại bản đồ vật, nghe tiếng nói của một dân tộc new ngửng lên nhưng mà chỉ thấy tấm màn vải vóc ở cửa ngõ lay cồn.

-Đã đi rồi à?- y mỉm mỉm cười, trở về cùng với các bước dang dnghỉ ngơi. Continue reading →


Leave sầu a comment

Filed under Sinc tử kế-Biệt ly


May 31, năm trước · 3:40 am

Hồi vật dụng bảy


-Cthị trấn gì…Sao ta lại ở đây?

Lưu Bị mơ màng tỉnh giấc, ngờ ngạc chú ý bao bọc. Rõ ràng hắn vừa truyện trò với Lưu Kì, sao hiện thời lại phía trong chống ngủ?

-Chủ công, bạn lan truyền phong hàn bắt buộc ngất đi. May nhờ Lưu công tử Call người mang đến giúp…Đại phu đến đi khám bảo fan chỉ việc ngơi nghỉ một chút sẽ khỏi!

Khổng Minch ở cạnh giường, bắt gặp hắn thức dậy thì phấn kích cực kì. Y vội vàng đỡ hắn ngồi dậy, lại cảnh giác bắt mạch thêm 1 lần tiếp nữa.

-Ta ko sao…-hắn cười, đầu óc còn chưa đỡ bệnh cơn mê-Để quân sư lo ngại rồi! Continue reading →


Leave sầu a comment

Filed under Hồ ly truyện


May 29, năm trước · 4:48 am

Hồi lắp thêm sáu


Vừa về mang lại Tân Dã vài hôm, Lưu Bị nghe bộ đội báo lại Đông Ngô đã chiếm Sài Tang, Lưu Biểu bệnh tình ngày dần nguy kịch.

-Chủ công buộc phải sửa biên soạn sớm, sắp tới có người đến tin báo đấy!

Đang bàn việc Đông Ngô, Khổng Minc bỗng nhìn ra cửa nói. Ba huynh đệ Lưu Bị cùng chú ý theo mà lại chẳng thấy ai, còn chưa kịp hỏi lại thì vẫn nghe giờ vó ngựa. Hóa ra là sứ đọng trả từ Kinch Châu đến gửi tlỗi mời. Cđọng ngỡ Lưu Biểu còn trách Việc Tương Dương đi dạo trước đề nghị Lưu Bị cứ đọng chần chừ chưa dám nhận lời, hết quan sát sứ đọng đưa lại xoay sang nhìn y.

-Chủ công cđọng sẵn sàng lên đường, Lượng theo giúp người!-y gật đầu-Là bài toán của Đông Ngô cứ đọng ko tương quan gì cho cthị trấn trước đây đâu.

Đợi đến Lưu Bị đi khỏi, y cũng tnhãi con thủ con quay vào hoàn toàn phần sổ sách còn sót lại trước lúc đi. Đến lúc này, Khổng Minc bắt đầu nhận thấy Quan Vũ vẫn còn sống lại vào chống, ánh mắt ngờ vực nhìn y ko tránh. Từ hôm chạm chán khía cạnh ở Nam Dương, y có cảm hứng đã bị Quan Vũ phân phát chỉ ra thân phận. Những dịp phân các bước tập luyện binh sỹ, y đề xuất thật cẩn trọng trước cái nhìn khảo sát lẫn tkhô cứng đao trên tay người này.

-Quan tướng tá quân ở lại giữ Tân Dã, Lượng thuộc Chủ công thanh lịch Kinc Châu đã về ngay lập tức.

Y tảo sang trọng Quan Vũ dặn dò mấy câu rồi đi liền mạch ra ngoài, trước khi đến cửa ngõ bỗng nghe thoang thoáng lời Quan Vũ chình ảnh báo:

-Quân sư trường hợp làm sợ cho Đại ca, ta tuyệt vời nhất ko nhằm yên… Continue reading →


Leave sầu a comment

Filed under Hồ ly truyện


 Vì phần này mình không biết viết nuốm nào cần phiền hậu chúng ta gọi phiên bản gốc đỡ vậy ;____; khi nào mình viết vẫn bù vào sau

– Nhà Hán nghiêng đổ, kẻ tà đạo thần giật quyền. Bị này không lượng sức mình, mong mỏi lấy mức độ mập nhưng mà bỏ ra với trần gian, tuy nhiên tài nông trí cạn, chẳng tạo nên sự tích sự gì. Xin tiên sinh hãy mở đôi mắt giúp cho cùng cứu giúp Bị sẽ cơn vận khốn, thì thiệt là may mắn!

Khổng Minh nói:

– Từ Lúc Đổng Trác rến bội nghịch nghịch đến nay, nhân tài bốn phương trỗi dậy. Nhỏng Tào Tháo cầm cố kém nhẹm Viên Thiệu mà lại tiến công được Thiệu; đó chưa phải chỉ có thiên thời mà cũng đều có mưu người nữa. Nay Tháo sẽ nuốm được quân trăm vạn, mượn giờ thiên tử để khống chế chỏng hầu, coi kia thiệt bắt buộc tranh giành với hắn được. Tôn Quyền giữ khu đất Giang Đông đã được bố đời, đất đai hiểm trngơi nghỉ mà lòng dân lại quy phục, xem ráng Giang Đông cũng chỉ dùng để giúp ta, chớ ko xã tính được. Duy chỉ còn Kinh Châu, phía bắc có sông Hán, sông Miện, kéo dãn dài đến tận Nam Hải; phía đông nối sát với Ngô Hội, phía tây thông vào Ba Thục, địa điểm ấy là đất diễn, cần bao gồm chúa tốt bắt đầu duy trì nổi, trời để dành cho tướng quân kia. Tướng quân suy nghĩ sao? Lại còn Ích Châu, hình núm hiểm trsinh sống, ruộng đất màu mỡ nghìn dặm, thực là một trong những vựa thóc của trời. Cao Tổ rất lâu rồi cũng vì chưng nơi này mà dựng thành nghiệp đế. Nay Lưu Chương lẩn thẩn mê man hèn nhát, dân nhiều, nước nhiều nhưng lưỡng lự canh gác, những người hiền đức tài hầu hết chỉ mong được vua sáng sủa nhưng thờ. Tướng quân sẽ được coi là dòng dõi công ty vua, tín nghĩa toả ra tứ bể, tiếp thu anh hùng, mong muốn tín đồ hiền nhỏng khát nuớc, ví như tướng quân gộp được châu Kinh, châu Ích, tiếp tục nơi hiểm trlàm việc, mặt tây hoà cùng với các tộc, mặt nam giới tủ dụ các nước Di, Việt; xung quanh thì link cùng với Tôn Quyền, vào thì sửa sang vấn đề chính trị, ngóng thời gian trần thế tất cả biến chuyển, sai một thượng tướng tá lấy quân Kinh Châu tiến quý phái Uyển Lạc, còn tướng quân thì rước quân Ích Châu tiến xa Tần Xuyên, cố định trăm chúng ta yêu cầu lấy giỏ cơm bầu nước mang lại đón tướng tá quân. Nếu được như thế, nghiệp Khủng bắt đầu thành, bên Hán mới phục hưng được. Đó là vấn đề nhưng mà Lượng giãi bày cùng với tướng tá quân, tướng quân test xét xem.

Nói xong xuôi, không đúng tiểu đồng đem bạn dạng thiết bị treo thân công ty, rồi trỏ bảo Huyền Đức rằng:

– Đây là địa vật dụng năm mươi tư châu ở Tây Xulặng. Tướng quân mong muốn thành nghiệp bá, thì đề nghị dường thiên thời đến Tào Tháo làm việc phía bắc, nhường địa lợi cho Tôn Quyền làm việc phía phái mạnh, còn tướng mạo quân thì nắm vững mang nhân hoà. Trước hãy chiếm Kinc Châu làm khu vực cnạp năng lượng phiên bản, sau rước mang lại Tây Xuyên để dựng cơ thiết bị, ra đời loại cụ chân phạt, rồi sau mới tính mang lại Trung Nguyên ổn được.

Huyền Đức nghe nói, lẹo tay tạ rằng:

– Lời nói của tiên sinc, msinh hoạt sáng sủa nơi mờ ám mang lại Bị, khiến cho Bị này hệt như gạt đám mây Black trông thấu đến ttách xanh. Nhưng Lưu Biểu sinh sống Kinc Châu, Lưu Chương ngơi nghỉ Ích Châu đông đảo là tôn thân bên Hán, Bị sao nỡ chiếm lấy?

Khổng Minch nói:

– Ban tối, Lượng đang coi thiên văn, biết Lưu Biểu cũng ko tchúng ta được mấy nỗi nữa. Còn Lưu Chương thơm chưa phải người chủ sở hữu lập được cơ nghiệp, trong tương lai Kinch, Xuyên ổn cũng đề xuất về phần mình tướng quân cả.

Huyền Đức nghe nói, cúi đầu lạy tạ.

Xem thêm:

Chỉ qua cuộc bàn luận này cũng đầy đủ thấy Khổng Minch chưa ra khỏi lều tnhóc con nhưng mà vẫn biết tình cố trần thế phân tách ba rồi. Thật nngớ ngẩn xưa không ai sánh kịp!

Người sau có thơ khen rằng:


Dự Châu vẫn ân oán bước mặt đường cùngNay cho tới Nam Dương gặp Ngoạ Long,Muốn biết sau đây phân tách cố phạt,Địa thiết bị cười trỏ, đứng mà lại trông!


Huyền Đức vái mời Khổng Minch với nói:

– Bị Tuy danh nhát đức kém nhẹm, cũng xin tiên sinc chớ vứt rơi kẻ dở hơi kém này, xuống núi trợ giúp, Bị xin lẹo tay cúi đầu nghe lời bảo ban.

Khổng Minh nói:

– Lượng này bấy lâu thân quen tay cày tay cuốc, chây lười việc đời, chẳng thể vâng mệnh được.

Huyền Đức khóc nói:

– Tiên sinh không xuống núi giúp cho thì trăm chúng ta vẫn ra sao?

Nói chấm dứt nhị hàng nước mắt lã chã rơi thnóng ướt cả vạt áo.

Khổng Minch thấy Lưu Bị quả là thành thật, tức thời nói rằng:

– Tướng quân đang không ruồng bỏ. Lượng này xin lấy hết tài khuyển mã ra phò tá.> Continue reading →


3 Comments

Filed under Hồ ly truyện


-Ta cần ra đồng rồi, các tín đồ đang làm cho cái trò gì vậy?

Từ sáng sớm, bên Ngọa Long tiên sinch vẫn rầm rĩ dị kì. Mấy người tiều phu đi ngang xịt vào hỏi nghịch mấy câu rồi lại đi.

Tiểu đồng đứng chặn sống cổng to trong những khi Gia Cát Quân thì chặn tức thì cửa phòng tiếp khách không cho y rời ra khỏi bên. Tất cả cũng vày tối hôm trước y chú ý ra cổng nói vu vơ mấy câu yêu cầu sáng ngày hôm nay nên chịu họa nội làm phản như vậy này. Ttách bước đầu hửng nắng, 2 bên cứ đọng giằng teo mãi nhưng mà chẳng chấm dứt. Cuối thuộc, y đành Chịu đựng thua kém, vứt gùi vào ngóc ngách nhà cửa rồi trngơi nghỉ về bàn đọc sách. Continue reading →


Leave sầu a comment

Filed under Hồ ly truyện


Thật ra cũng không tồn tại gì quan trọng, chỉ nên lưu niệm 1 năm xây nhà ở thôi :”>

Nhiều Lúc bản thân nghĩ về lưỡng lự bản thân đang theo Tam quốc đến khi nào, dẫu vậy một anh bạn vẫn bảo mình: “Hãy yêu theo kiến thức chđọng chớ yêu thương theo cảm giác.” . Đó là nguyên nhân bạn thấy đơn vị dịp có bài cơ hội ko nhưng không thể bị chẳng chú ý.

Cũng khá xin lỗi bởi vì dạo bước này bản thân ko viết tiếp được do bận thi vào cuối kỳ, mà lại chắc chắn là mình sẽ chấm dứt, ko bỏ dở bất kể truyện làm sao ^0^

Dù sao thì hôm nay mình cũng lộn lạo cảm xúc lắm bắt buộc thôi post hình mang đến vui vậy =>


Leave a comment

Filed under Sinh tử kế-Biệt ly


-Lại là cha vị à? Công tử vừa ra phía bên ngoài tự sáng nhanh chóng, bây chừ vẫn không thấy về.

Tiểu đồng hé cửa ngõ, gương mặt còn chưa hết ngái ngủ. Trông vẻ mặt tưng hửng của Lưu Bị cộng cùng với cơn sốt đã chực mang đến, tuỳ nhi thương tình đành nhằm tía fan vào nhà. Càng đến gần nhà tnhãi con, khung chình họa càng xanh rì rộng, khác hoàn toàn với nền tuyến đường trắng xóa xung quanh kia.

-Lạ thiệt thất thoát, chỉ cách tất cả mấy bước chân nhưng bầu không khí khác hẳn đi!-Trương Phi ngoái đầu lại phía sau-Chủ công ty này còn có phxay thần thông giỏi sao?

-Đại nhân thật khéo đùa… Continue reading →


6 Comments

Filed under Hồ ly truyện


Căn uống nhà ttinh ranh nằm sâu trong khoảng rừng trúc, bên cạnh là là lối mòn bé dại dẫn ra con phố đá. Cánh cổng tre đóng góp yên ổn lìm, bên trên chốt download một con chuồn chuồn lá tre đung mang đi nhịp đóng góp msinh hoạt. Trong thời điểm chờ đón, hắn tò mò và hiếu kỳ chạm vào nhỏ chuồn chuồn, vốn chỉ bởi vì hiếu kì cơ mà bất ngờ làm cho rơi nó xuống đất! Cùng khi ấy, đồng tử đột ngột xuất hiện, ánh mắt dò la chú ý cha vị khách hàng kỳ lạ. Tình cầm cố nghiền buộc, hắn đành giấu bé chuồn chuồn tre vào tay áo, đợi tất cả thời điểm sẽ thêm lại cho gia chủ. Continue reading →


Leave a comment

Filed under Hồ ly truyện


*

Hồi thiết bị nhất

Ttránh vừa độ giữa trưa, căn hộ tranh sẽ yên ắng thì đột nhiên vang giờ gọi trường đoản cú phía cổng.

-Khổng Minh! Đệ có trong nhà không?

Tiểu đồng chưa kịp ra tiếp khách đang thấy một tín đồ nôn nóng chạy vào trong. Vốn định lên tiếng ngăn lại dẫu vậy do nhận thấy người thân quen, tiểu đồng chỉ lẳng yên khép dịu góc cửa tre rồi đứng hóng tiễn khách.

Trên bậc tam cung cấp dẫn lên nhà khách hàng, một tkhô nóng niên treo mẫu gùi tre đang dnghỉ ngơi bước, nghe tiếng điện thoại tư vấn thì quay trở về, gương mặt còn lấm lem vài vệt đất. Người khách thoải mái và tự nhiên nlỗi tận nơi bản thân, lại có vẻ như nhanh nhẹn, đi thẳng đến khu vực chủ nhà, quên cả xin chào hỏi, hoan hỉ kể:

-Ta đã tìm được anh quân rồi! Đệ hãy mau thu xếp, ni mai sẽ được diện loài kiến Chủ công!

Tkhô nóng niên nọ ban đầu còn tỏ vẻ thân thiện, sau hơi bỡ ngỡ, nét phương diện tất cả chút ít ko phù hợp. Y khom bạn, đặt chiếc gùi xuống mặt sàn nhà, đôi mắt vẫn ko tách fan khách mới cho.

-Chủ công của huynh à? Là vị Lưu sứ đọng quân đấy sao?

-Phải, ta kiên cố rằng đấy là người chủ sở hữu mà đệ đã tìm kiếm kiếm! Ngài không những độ lượng, khiêm nhường lại….

-Đệ đâu tất cả quyên tâm.

Y ngắt lời, một thể tay lau giọt mồ hôi trên trán. Ánh nắng và nóng trưa len qua mái lá, in phần lớn vệt lốm đnhỏ lên tấm áo White ncon kê. Người khách hàng vẫn mỉm cười cợt, kiên nhẫn ngóng thêm 1 thời cơ lý giải. Cả hai có vẻ đang thân nhau từ khóa lâu, phương pháp cư xử, nói năng gần như không có khoảng cách.

-Huynh thật quá xứng đáng, sao lại đem đệ làm cho lễ đồ vật tạ ơn chứ?

Chiếc gùi bị người chủ lỡ tay đẩy bửa, vài ba lắp thêm rau củ rơi ra ngoài, lăn tròn bên trên mặt nền nhà. Y thsống nhiều năm, nghiêng fan nhặt bốn củ cải White, vệ sinh sạch khu đất cat rồi mới gửi cho người khách.

-Đệ vừa ngơi nghỉ ngoài đồng về, còn căng thẳng mệt mỏi đề xuất chưa hồi đáp được…Huynh cứ đi trước, đệ đang cân nhắc tỉ mỉ.

Đoán được khẩu ca của mình bao gồm chút tác động, tín đồ khách phấn kích nhận kim cương rồi ra về. Thanh niên nọ vẫn ngồi nghỉ ngơi mái hiên, ánh mắt dõi theo vó ngựa từ trần dần dần cuối lối mòn. Ngoài ngõ lại có tiếng tín đồ cười cợt nói ồn ào, chẳng cần được quan sát cũng hoàn toàn có thể biết được ai vừa về, y bật cười lúc nghe đến lời trêu chọc, chẳng thèm đáp trả nhưng chỉ uể oải đi vào vào bên. Continue reading →

tăng like fanpage