TRUYEN NGAN

      14
Chương 01 Chương 02 Chương 03 Chương 04 Chương 05 Chương 06 Chương 07 Chương 08 Chương 09 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 ngoại Truyện 01 nước ngoài Truyện 02 ngoại Truyện 03

Yêu Mà phải Biệt LyLại là 1 trong những đêm cô tịch ở ghê thành.Người canh phu gõ chiêng báo vẫn qua canh cha ngáp một cái, đi vào con ngõ nhỏ phía sau đậy tướng quốc, căng thẳng gõ chiêng.Từ trong những bức tường không đảm bảo lắm của tủ tướng quốc hắt ra ánh nến.

Bạn đang xem: Truyen ngan

Người canh phu nhón chân chú ý vào trong sân, vẫn là 1 rừng mai, vừa qua đông, hoa mai đã rụng, hồ hết chồi non cũng chưa mọc ra các lắm. Khi gió thổi qua chỉ bao hàm cành cây trơ trụi đung đưa.Phía trong rừng mai gồm một gian bên giản dị, lúc này đang hắt ra ánh nến nhẹ dàng. Dân gian tương truyền tướng mạo quốc đại nhân không phù hợp xa xỉ, ngày ngày ngủ vào một gian nhà đối kháng sơ.Nói dóc! Canh phu bĩu môi, cụ nào điện thoại tư vấn là “ngủ” nghỉ ngơi trong nhà, ví dụ là tướng mạo quốc đại nhân gần như đêm nào cũng thức. Từ lúc vị đại nhân này sống ngơi nghỉ đây, tối nào anh ta cũng điểm canh, đêm nào cũng nhìn thấy phòng của tướng mạo quốc đèn đuốc sáng sủa trưng.Canh phu hết sức hiếu kỳ. Vị tướng quốc đại nhân này rốt cục là người như thế nào. Ví dụ là quyền khuynh thiên hạ, dưới một bạn trên vạn người và lại thích sống nghỉ ngơi trong căn nhà dân dã như vậy. Không sợ có người âm mưu hãm hại ông ta sao? tuyệt là ông ta tin chắc hẳn rằng mình cây ngay không sợ chết đứng? mỗi ngày ông ta phần lớn không cần ngủ sao?Nhưng việc của người bề bên trên thì một người canh phu như anh ta làm sao hoàn toàn có thể hiểu được, vậy cho nên lại liên tục ngáp, đoán già đoán non đủ những loại khả năng rồi lại loạng choạng bong khỏi đó.Canh phu không còn nhận ra rằng sau khoản thời gian anh ta đi xa, cửa ngõ của tòa nhà gỗ 1-1 sơ đó mở ra. Chủ nhân căn nhà nhanh nhẹn chạy ra như đã đuổi theo một chiếc gì, chạy đến khoảng sân trống vắng, chàng đùng một cái dừng bước.Đưa góc nhìn bốn phía, toàn bộ chỉ là một vùng trống trải cô tịch.Người phái nam tử đó thân hình tí hon guộc, nhan sắc mặt biểu hiện rõ vẻ xanh xám yếu ớt, cụ thể chỉ khoảng tầm ba mươi tuổi nhưng lại tóc đã bạc nửa đầu. Như thể có một cơn gió đêm mát rượi thổi đến cũng rất có thể làm cho đàn ông bị thương.Có ngờ đâu người nam giới tử yếu hèn ớt như vậy lại chính là vị tướng quốc quyền lực, có khả năng hô phong hoán vũ trong triều.Khẽ thở lâu năm một tiếng, Mạch Khê cười tự giễu: “Lại là 1 trong giấc mộng”.Đêm xuân rét mướt giá, phái mạnh chỉ mặc một cái áo mỏng dính nhưng không vội vào phòng. Đứng ở trong sân lặng lẽ nhìn trăng tàn một lúc, đột nhiên nói nhỏ: “Vì sao trong cả mơ cũng không làm cho ta được mơ hết?”.Chàng chầm chậm lấn sân vào rừng tương lai nhà. Ở bên dưới một gốc mai, nam giới lập một bia đá nhỏ, cùng bề mặt đá khắc tư chữ “Ngô thê<1> Tam Sinh”. đấng mày râu ngồi xuống bên bia đá, chú ý cành mai sẽ rụng hết hoa, nói khẽ: “Vì sao lại không trở về viếng thăm ta? con gái không lưu giữ ta sao? Ngày ngày đêm đêm ta thường rất nhớ nàng”.<1> vợ ta.“Ta vẫn dâng tấu lên hoàng thượng, xử tru di cửu tộc đại tướng quân, nàng không cần thiết phải ghen với Thi sân Sảnh một phương pháp ngốc nghếch nữa, cũng sẽ không bị họ ức hiếp đáp nữa. Lúc bé dại nàng luôn nói ta dễ mềm lòng. Cô gái chưa lúc nào hiểu, ta chỉ mềm lòng so với nàng thôi, chỉ thấy bối rối trước nữ thôi”.“Tam Sinh, trả lời ta một câu được không?”.Gió cắt qua má chàng, nóng bức xương.“Tam Sinh, đừng đùa trò ú tim với Mạch Khê nữa, nữ biết ta hại nhất đó là không tìm thấy bạn nữ mà”.“Điều ta sợ nhất là không kiếm thấy nàng...”.“Nàng có tác dụng sao có thể để mang lại ta không kiếm thấy đàn bà lâu như vậy?”.Làm gì tất cả ai vấn đáp chàng, có tác dụng gì còn tồn tại người từ phía đằng sau cây mai bất ngờ đột ngột nhảy ra, làm gì có tín đồ mắt ko chớp nhìn đại trượng phu không rời, hy vọng chàng làm hôn lễ cho phái mạnh và nàng.“Ngày mai nhé, sau khi bầy họ bị chém đầu ở cửa ngõ chợ, phái nữ hãy hết giận cơ mà về nhé. Ta đợi nàng”. Cánh mày râu tự nói với mình, cũng không cân nhắc việc có fan đáp lại tốt không.Ngày hôm sau thời điểm buổi triều sáng kết thúc, lúc nam giới đi ra khỏi triều đường đùng một cái cảm thấy choáng váng. Quan liêu viên lân cận vội kim cương đỡ mang Mạch Khê, nói: “Tướng quốc đại nhân trong bạn có ở đâu khó chịu? Hạ quan tiền thấy sắc đẹp mặt của ngài ko được tốt”.Mạch Khê khẽ ho hai tiếng, xua tay nói không sao. Tuy vậy vừa đi được nhị bước, đàn ông lại càng ho kinh hoàng hơn, độc nhất thời không thể đứng trực tiếp lên được. Các quan viên vây đem chàng, nói: “Có rất cần phải bẩm báo bệ hạ về việc tính toán chém đầu trưa nay không”.“Không cần”. Mạch Khê lạnh lùng cắt ngang lời viên quan lại đó, liếc ông ta một cái. Che miệng kìm giờ ho tự cách đi.Các quan đại thần vùng sau chẳng ai dám bước đi tỏ vẻ quan tâm nữa.Vị quan lại đại thần bị trách mắng gượng gạo gạo cười, một vị đại thần khác vốn bao gồm quan hệ tốt với ông ta đi mang đến nói bé dại vào tai: “Ai mà phân vân mấy năm qua tướng quốc chờ đón ngày bây giờ như cầm cố nào.

Xem thêm: Hướng Dẫn Đổi Mật Khẩu Ninja School, Hướng Dẫn Chuyển Sim Đăng Kí

Câu nói của ông tạo họa rồi đấy”.Người kia mặt xanh lét, chú ý theo nhẵn hình gầy gò của tướng quốc đã xa dần, sau cùng chỉ biết thở dài một giờ đồng hồ vô cùng hối hận.Ra cho cửa cung đã gồm người sẵn sàng kiệu. Mạch Khê vun rèm định bước vào kiệu, chợt thấy một láng người rất gần gũi lại gần, đàn ông ngước đôi mắt nhìn, hóa ra là đại quốc sư.Trong lòng bao gồm chút xao động, chàng không kìm được lại ho nhị tiếng.Hai vị này phần đa là nhị người rất là cao ngạo, ngày hay nếu gặp gỡ nhau thì không có bất kì ai thi lễ chào hỏi, nhưng từ bây giờ đại quốc sư lại chủ động tìm chạm mặt Mạch Khê.Đại quốc sư mở lời trước: “Những fan thuộc cửu tộc tê có ảnh hưởng gì? Chẳng qua là oán giữa một vài ba người, sao lại có tác dụng liên lụy đến những người không có tội khác?”.Mạch Khê ho một cơn dữ dội, một thời gian sau bắt đầu bình tĩnh trở lại, cười nhạt nói: “Câu nói này của ngài muộn rồi”.Đại quốc sư trầm mặc hồi lâu, thở dài: “Năm đó là sai lạc của tôi. Tôi gieo nghiệt nên khiến cho tôi trả bắt đầu phải”.Mạch Khê không cân nhắc ông ta nữa, cúi tín đồ ngồi vào trong kiệu.Chiếc kiệu từ từ chìm bao phủ trong đại dương người mau lẹ của vùng kinh thành.Cửa chợ.Mạch Khê ngồi ngay lập tức ngắn trên giám trảm<2> đài, nam giới đăm đăm nhìn vào giữa pháp trường. Trước kìa ở đó từng có một cái đài cao, địa điểm thiêu cháy Tam Sinh của chàng.<2> thống kê giám sát việc hành hình.Tam Sinh độc nhất vô nhị trong cuộc sống này của chàng.Tim đột nhiên nhói đau, Mạch Khê cúi góc nhìn xuống đậy giấu tất cả thần sắc đẹp của mình.Giờ Ngọ sắp tới đến, con trai phất tay một cái, team phạm nhân đầu tiên được dẫn lên. Đại tướng quân đã cắn lưỡi tự gần kề trong ngục, đám tín đồ bị giải lên là những bà vợ, bố người con trai và một người con gái duy tuyệt nhất của ông ta - Thi sảnh Sảnh.Mạch Khê đậy miệng ho một lúc, thương hiệu thị vệ đứng cạnh nhìn mặt trời hỏi chàng có hành hình không. đàn ông gật đầu. Thị vệ giơ tay nhưng lại tiếng “Trảm” còn không phát ra, người con gái tóc tai rũ rượi phương diện mày nhem nhuốc đột nhiên hét lên một tiếng xé tai: “Mạch Khê! Kiếp sau! Kiếp sau ta quyết không thích ngươi nữa! Ta cũng nguyền rủa mang lại ngươi vĩnh viễn quan trọng ở bên bạn ngươi yêu! Ngươi vĩnh viễn ko thể bình thường sống cùng cô ta”.Trả lời cô ta chỉ có một trận ho như xé gan xé phổi.Tên vệ sĩ thân hình vạm vỡ như beo từ vùng phía đằng sau Thi sảnh Sảnh phát triển bịt mồm cô ta lại, Thi sảnh Sảnh nắm sức vùng vẫy, gào lên: “Kiếp này ngươi thịt chín họ công ty ta! nếu như như bao gồm kiếp sau ta nhất quyết để ngươi buộc phải tự tay làm thịt chết người ngươi yêu nhất! Ngươi cùng cô ta vẫn đời đời kiếp kiếp không được an lành”.Mạch Khê tìm đến câu đó, hết sức phẫn nộ, ánh mắt dữ tợn mang đến mức làm cho thị vệ kề bên cũng cảm thấy khiếp sợ.Mạch Khê cố gắng kìm nén sự run rẩy trong lồng ngực, rút lệnh bài bác trên bàn, ném mạnh dạn xuống đất: “Đại náo pháp trường, tội càng thêm tội, chém ngang lưng”.Đám đông nghe thấy cực kì khiếp sợ.Thi sảnh Sảnh ngửa đầu nhìn trời cười lớn, như thể bị điên: “Các người có khả năng sẽ bị quả báo! bạn tưởng rằng cô ta sẽ trở lại sao? Cô ta chết rồi! Cô ta chết rồi!”.Mạch Khê siết chặt ráng tay, giọng nói ôn hòa lễ độ hay ngày bây giờ còn lạnh hơn băng giá: “Chém ngang lưng, bổn quan muốn cô ta buộc phải tận mắt nhìn thấy chín họ của bản thân mình bị thịt sạch như vậy nào”.Hôm kia ở cửa ngõ chợ, tiết tươi tung đầy phương diện đất, tiếng gào khóc với tiếng thét chói tai của người con gái đó cho tới lúc dứt buổi hành hình vẫn còn đấy văng vẳng trong ko trung. Y hệt như tiếng kêu oan của quỷ ác đâm vào màng nhĩ. Sau cùng thi thể của cô ý ta cũng tương tự những fan khác bị bó lại sơ sài, chần chờ ném đi đâu.Từ đó về sau, mỹ danh “Quân tử ôn hòa” của tướng mạo quốc không còn tồn tại nữa.Đêm hôm đó, Mạch Khê sinh bệnh, nằm liệt giường. Hoàng đế lệnh đến thái y mang đến khám, kết quả chẩn đoán là bệnh dịch lao. Cả triều đình phần lớn thất kinh.Thế nhưng tín đồ bệnh lại dường như bất cần, uống chút thuốc hạn chế lại mấy ngày phát bệnh rồi lại lên triều, toàn bộ mọi việc vẫn cách xử lý như ngày thường. đấng mày râu không nói thì cũng không người nào biết nam nhi đã bệnh tới cả nào, trông không có gì khác với người bình thường. Cũng không người nào thấy con trai ho nhiều.Lâu dần dần mọi người cũng quên bài toán chàng là tín đồ mắc căn bệnh lao.Lại một ngày đông rét đậm.Hoa mai trong sảnh nở cực kỳ đẹp. Mạch Khê khoác dòng áo quanh đó đứng trước cửa ngõ gian đơn vị gỗ nhìn vườn mai vô cùng lâu, mãi cho đến khi trời dần về tối không thể nhìn thấy rõ thứ gì, chàng new từ tự về phòng, thắp nến. Ánh nến khiến khuôn mặt chàng biểu hiện rõ vẻ xanh lè nhợt nhạt đến kinh người, nhị má chàng hóp lại, quầng thâm bên dưới mắt trũng sâu.Chàng ngồi trước thư án, trải ra một tờ giấy Tuyên, khoan thai phác ra dáng vẻ của một cây mai. Đặt cây bút xuống, chàng âm thầm nhìn một hồi, quỷ thần xui khiến cho thế như thế nào lại khiến cho chàng cầm cây bút lên, vẽ thêm 1 chút, bóng dáng một thiếu nữ như ẩn như hiện sau cây mai, ngoài ra nàng vẫn say sưa ngửi mùi hương hương êm ả trên cây mai, đắm ngập trong đó.Mạch Khê nhìn bạn trong tranh, lại như thể không thấy được gì. Con trai đưa tay ra, ngón tay chạm vào vết mực vẫn không khô bên trên tờ giấy.Cảm giác lạnh ngắt truyền từ trên đầu ngón tay mang lại tim chàng, nam nhi nhắm đôi mắt lại, tuy thế không kìm được giờ ho. Chàng bất thần gập người, thổ huyết trên mặt giấy, đỏ tươi y hệt như hoa mai thật trên cành.“Mạch Khê!”.Nghe thấy có fan gọi chàng, phái mạnh vội mở mắt. Thiếu nữ đó ngồi bên trên giường, vào tay còn nắm áo của chàng, đang tỉ mỉ khâu mang lại chàng: “Mạch Khê, áo của quý ông sao lại rách rưới thế này? bị bắt nạt sao? có đánh lại đàn chúng không?”.Mạch Khê không dám chớp mắt, lặng người nhìn như ngây dại.“Tam Sinh...”.Tiếng chiêng điểm canh bên phía ngoài vọng lại, láng hình đó chao nghiêng rồi tiêu tan theo cơn gió.Mạch Khê vùng dậy muốn xua theo, nhưng cơ thể không nghe theo sự sai khiến cho của chàng, thân hình cánh mày râu đổ về phía trước, ống tay áo quét đổ nến trên bàn.Lửa cháy bùng bùng, Mạch Khê cũng ko thèm để tâm, nỗi đau trong lòng chàng không có cách nào kìm nén được, mắt nhìn đăm đăm về khu vực Tam Sinh vừa biến chuyển mất, thì thào nói: “Ai vẫn lại khêu đèn vá áo mang đến ta... Tam Sinh, ai nguyện khêu đèn vá áo cho ta?”.Ngọn lửa bén lên rèm cửa. Mạch Khê thấy được ánh lửa rừng rực nhưng lại chỉ nhếch mép cười....Canh phu đi qua sân của bao phủ tướng quốc, trải qua hai bé phố, gõ chiêng hô: “Cẩn thận củi lửa”, rẽ qua góc phố, liếc thấy ánh sáng.Phía phủ tướng quốc đã cháy đỏ một vùng trời.

tăng like fanpage | LOTO188 CITY